“LỤC VÂN TIÊN” ĐƯỜNG PHỐ: MONG LÒNG TỐT ĐỪNG BỎ CUỘC

Ngày 15/05/2018 vào lúc 11:34

Đêm chủ nhât 13-5-2018 là một đêm cuối tuần không bình yên. Tin xấu ập đến khi người người đang sắp yên giấc chuẩn bị cho tuần mới. Hai trong số tám người của nhóm “hiệp sĩ đường phố” ở quận Tân Bình đã nằm lại khi cố gắng ngăn chặn một băng nhóm cướp xe SH có vũ khí, 2 người vào viện cấp cứu với những vết thương chí mạng.

Kết quả hình ảnh cho hiệp sĩ đường phố

1. Với “tài sản” là hơn 500 lần bắt cướp, một lần được vinh danh “Gương sáng phố phường“ toàn thành 2014, nhiều giải thưởng cấp quận và cấp thành phố, “hiệp sĩ” Trần Văn Hoàng hiện đang được cấp cứu trong bệnh viện. Tin mới nhận được là anh đã qua cơn nguy kịch. Nhưng khi nghĩ đến hai trong số đồng đội của mình đã nằm lại trong cuộc chiến chống cái ác, liệu trong anh có gợn lên chút lung lay nao núng?

2. Năm 2011, anh Nguyễn Tăng Tiên, một "hiệp sĩ" nổi tiếng bị chém trọng thương, đã có rất nhiều bài báo kêu gọi tìm kiếm giải pháp bảo vệ những con người dũng cảm. Mọi chuyện rồi cũng chìm dần vào quên lãng, cuộc sống còn quá nhiều thứ bận bịu cần lo toan.

3. Chủ nhật, ngày xảy ra câu chuyện đau buồn trên cũng là ngày của Me. Vậy mà chính vào ngày này, những người mẹ của các hiệp sĩ đã dau đớn đến thắt ruột gan khi những đứa con của mình gặp nạn. 

4. Đã có những bài báo, status trên mạng xã hội, chia sẻ kêu gọi giúp đỡ…Tất cả đều đáng trân quý. Tuy nhiên, có một  tín hiệu đáng buồn là người dân lại đang chia sẻ với tốc độ chóng mặt thông điệp “đừng làm hiệp sĩ nữa”.  Có thể hiểu được nguyên nhân đến từ sự sợ hãi, sự bất lực của người dân trước cái xấu, cái ác đang ngày càng chiếm ưu thế, vì quá xót thương những người tốt đã hy sinh oan uổng. Thế nhưng những thông điệp kêu gọi ấy có khác gì cho rằng việc làm của các anh là vô nghĩa, những nỗ lực âm thầm của các anh đã trở thành công cốc? 

Họ là những người lao động nghèo quanh năm cắm mặt vào cuộc mưu sinh ngoài đường phố nhưng đã có những hành động thấm đẫm tình người.  Chắc chắn một điều, khi hành động, các anh đã ý thức được mối nguy hiểm có thể đổi bằng tính mạng mình. Nhưng những trái tim thiện lương đã có những lý lẽ còn lớn hơn cả những suy nghĩ cuả riêng mình. Còn chúng ta, những người phía sau bàn phím, liệu ngoài những lời kêu gọi bộc phát kia đã có bao giờ suy nghĩ một biện pháp an toàn hơn cho các anh? 

5. Trong cuốn sách The tipping point (Điểm bùng phát) của Malcolm Gladwell, ông đã dẫn chứng: trong khoảng thời gian từ 1960-1990, tỉ lệ tội phạm diễn ra ở hệ thống xe điện ngầm của New York rất cao -hơn 650.000 vụ tội phạm và giết người nghiêm trọng hang năm mặc dù lúc đó New York đã là một thủ đô tài chính của thế giới.

Thế rồi, hai thanh tra cảnh sát là David Gunn và William Bratton được phái đến để làm trong sạch hệ thống tàu điện ngầm của New York, vốn là huyết mạch giao thông của gần 97% người dân thành phố. Chỉ sau một vài năm, tình hình tội phạm ở New York đã tụt giảm nhanh xuống 65%. Hai “chuyện nhỏ bé” là xóa sạch những hình sơn vẽ và đưa nhân viên cảnh sát mặc thường phục có mặt tại các nhà ga… đã làm thay đổi bộ mặt và nét văn hóa của New York. Sự thành công đã được khái quát hoá thành thuyết cửa sổ vỡ: tội phạm là hệ quả tất yếu của sự mất trật tự, vô tổ chức. Nếu một chiếc cửa sổ bị phá hỏng, vỡ vụn mà cứ để vậy không sửa chữa thì những người đi ngang qua sẽ kết luận rằng không ai quan tâm và không ai chịu trách nhiệm trước hiện trạng này. Rồi không lâu sau, nhiều cánh cửa sổ khác sẽ bị đập vỡ, dần dà ý thức về sự vô chủ, hỗn loạn sẽ lan rộng, truyền tải đi dấu hiệu về những gì đang diễn ra. 

Quay trở lại với câu chuyện của các “Lục Vân Tiên thời bình”, liệu những lời kêu gọi theo kiểu “Thấy cướp thì cứ mặc cho nó cướp đi, mạng người quan trọng hơn”, “không phải việc của mình” có tạo nên một hiệu ứng cửa sổ vỡ với hàng loạt tội phạm manh động và thách thức những giới hạn khi chính chúng ta có thái độ ba không: Không nghe, không biết, không thấy! 

6. Cái ác, chắc chắn sẽ vẫn mãi tồn tại. Đó là quy luật tất yếu của xã hội. Điều cần nhất lúc này là những kế hoạch hành động cụ thể, dài hơi: doanh nghiệp tài trợ dạy võ, dạy kỹ năng phòng thân miễn phí cho thanh thiếu niên, hiệp sỹ chia thành từng nhóm nhỏ bảo vệ lẫn nhau trên từng cung đường…Xa hơn nữa là kế hoạch tài trợ công cụ bảo vệ tối đa cho các anh. Cứ làm, và đừng nao núng!

Chỉ mong lòng tốt đừng bỏ cuộc để sự ra đi của các anh không  trở nên vô nghĩa.

Sài Gòn, 15/05/2018

Winnie Giang Dương